Hành trình về với tin yêu

Hành trình tôi đi [M3]
Gió chiều le lói chói qua cửa sổ xe, nó mở he hé mắt nhìn về phía mặt trời sắp lặn, ý nghĩ của nó lại mông lung, đầu nó đau đau sau một giấc ngủ chập chờn. Cái MP3 đã hết pin tự lúc nào vẫn còn gắn chặt vào tai nó. Nó khẽ cựa mình xoay người về phía cửa, thói quen, nó với tay, vẫn chẳng có cái tin nhắn nào, cảm tưởng như mình sắp tan biến mất, không ai biết, không ai hay và cũng chẳng ai quan tâm. Bạc Liêu - 45 km. 
Nó thoáng mỉm cười - nụ cười làm khuôn mặt của nó dãn ra một chút - đôi mắt vẫn có cái gì đó buồn lắm: nó sắp về đến nhà ...

=o=

6h00 ngày ... tháng ... năm ..
- Về đi.
- ...
Cái hình ảnh nhạt nhòa của những ngôi nhà, con đường đi, cánh cửa sổ rồi ngôi trường cứ ẩn hiện, mờ ảo. Cái dáng người cũng ko rõ là của ai, người nào, cái giọng nói quen đến mức ko rõ là đã nghe bao nhiêu lần và nghe ở đâu, mọi thứ cứ như rơi vụn, chắp vá. Sợ hãi, đau đớn.
Giật mình. 
Mắt nó mở trừng trừng. Hóa ra chỉ là một giấc mơ. Nhưng giấc mơ có vẻ thường xuyên hơn. Bất giác nó sợ hãi. Lắc lắc đầu như để mấy cái suy nghĩ linh tinh và cả những giấc mơ đầy nước mắt đó văng ra khỏi đầu nó, nó thở hắt ra, rồi hít thật sâu vào. Thói quen buổi sáng của nó, kiểm tra điện thoại: không có bất kì tin nhắn nào cho nó vào buổi tối qua; phải rồi, tối qua gần sáng nó mới ngủ, ai lại đi nhắn tin vào giờ đó; sáng nay thì quá sớm cho một cái tin nhắn đầu ngày. 
Nó soạn một cái tin nhắn cho ngày cuối tuần. Hôm nay là thứ sáu. 
"Do you want to save this message?"
Yes!

=o=

Nó tên là XYZ. Nguyễn Văn XYZ. Cung Thiên Bình. Không hẳn là đẹp trai, nhưng tâm lý và dễ thương; học không giỏi, theo tự nó đánh giá thì đủ dùng, đủ để làm nền mà tự học những thứ khác. Độc thân đúng nghĩa, vui tính và rất điên, à, nếu thích thì gọi là lãng [xẹt] tử cũng được. Đấy, đấy là cái tự bạch của nó. Một đứa ngông không thể tả, trên trời và ngộ đời. Nhưng rõ ràng là lắm đứa lại khoái cái ngộ đời của nó, nó biết chứ. Có đứa lại ghét, nó cũng biết. Nhưng nó thích sống thế, mặc kệ ai nói gì. 
Nó không phải người Sài Gòn, mãi không! 
Chỉ là một đứa tỉnh lẻ, nghèo đói lên Sài Gòn đi học, mang theo bao nhiêu là ước mơ, hoài bão muốn thực hiện ở Sài Gòn. Giờ, ngay bây giờ này, thì nó đã là Cử nhân rồi, nhưng ông cử nhân thất nghiệp! Thây kệ, mục đích cuối cùng của tất cả mọi người trên cái thế giới này, cũng chỉ là kiếm tiền thôi, càng nhiều tiền càng tốt, thế thì nó cũng kiếm tiền, chỉ cần nhiều tiền là được. 
Hình như là tôi đang nói hơi nhiều về nó. Thì cái truyện này nói về nó mà. Nhân vật chính là nó. Thế nói nhiều về nó một tí là đúng rồi còn gì. 
Ngay khi tôi đang giới thiệu nó với bạn thì nó đang sải những bước dài trên đường, giống như một đứa trẻ cố gắng bước được những bước thật dài, càng dài càng tốt. Hôm nay nó đi dạo. Dạo Sài Gòn. Sài Gòn vào mùa Đông rồi, lạnh lắm. Nó ấm. Ít ra là trong đầu nó nghĩ thế. Mà không, nó cũng ấm thật đấy, cái áo nó đang khoác có mà gió ở giữa biển vẫn không làm người ta lạnh được. Nó thoáng rùng mình, đút vội tay vào 2 túi áo, gió vừa luồn qua người nó, quấn lấy nó, buốt. 
Tự nhiên nó phá lên cười. Cười ha ha. Rồi thổi phù một hơi mạnh vào không khí trước mặt. Vậy đấy. 

Nó tìm một chỗ cho mình. Bao giờ cũng vậy, mỗi lần nó đi một mình và cần chỗ nào đó để cà phê, hoặc là cà phê xuyên đêm, hoặc không sẽ vẫn chỉ là góc đường này. Góc đường có cô bán cà phê lớn tuổi, có đắt hơn chỗ khác một chút, nhưng ít người qua lại, không ồn ào và đông đúc, nó có thể ngồi và thích làm gì, nhớ gì, nghĩ gì cũng chẳng ai quan tâm. Góc đường này, đã có lần, nửa đêm, nó ngồi cùng người, nước mắt và trải lòng ... Ánh sáng đèn đường đêm hôm ấy cứ hắt qua tán lá bàng to trên đỉnh đầu, rọi vào mặt người, cái thứ ánh sáng vàng vàng ngà ấy, hằn sâu vào tâm trí người ta, khó phai mờ. 
Đêm nay nó vẫn ngồi đây, hì, lúc nào cũng hi vọng trong một lần nào đó vô tình nó ngồi đó, sẽ có người, cũng vô tình thôi, thấy nó, và ngồi cùng, tâm sự hay đơn giản chỉ ngồi thôi cũng được. Cô đơn mãi, người ta cũng sợ. 
Nhìn đèn đường vẫn cứ sáng choang, dòng người vẫn cứ đua nhau chạy ngoài kia, nó chầm chậm đưa ly cà phê lên miệng, lâu rồi nó không uống cà phê. Lâu rồi không "đen-không đường". Đằng xa xa kia, có một nhóm sinh viên đang vừa đàn vừa hát, nó nghe được giai điệu đó, "Làm ơn" ... 
Nó chợt nghĩ đến cái clip nó vừa xem tối qua, tự hỏi: Sài gòn nhỏ thế, sao ta tìm mãi không không thấy nhau?
Ngày khép lại, gió không còn len vào làm nó lạnh đến tận tim vì gió nữa. Nó rảo bước về lại căn phòng chật hẹp, nhỏ xíu, gò bó luôn cả cuộc đời nó. Tim nó lạnh.
Người vẫn ở Sài Gòn, nhưng nó biết, có những khoảng cách còn đau đáu hơn khoảng cách địa lý nhiều... 

[to be continued]

Nhận xét

Bài đăng phổ biến